BÙI HUI: BẢN GIAO HƯỞNG CỦA HOÀNG HÔN MÀU TÍM VÀ NHỮNG MÙA MÀNG TRÊN MÂY

Bỏ lại những xô bồ dưới thung lũng, Bùi Hui dâng tặng kẻ lữ hành những rặng sim kiêu hãnh qua năm tháng, một vòm trời hổ phách lúc chạng vạng và một nền 'nông nghiệp tử tế'. Nơi sự xa xỉ nhất không phải là resort 5 sao, mà là sự im lặng nguyên bản.

BÙI HUI: BẢN GIAO HƯỞNG CỦA HOÀNG HÔN MÀU TÍM VÀ NHỮNG MÙA MÀNG TRÊN MÂY

Có những vùng đất được Đấng Tạo hóa sinh ra chỉ để nhắc nhở con người nhớ về cách hít thở. Bùi Hui ở độ cao 628 mét là một nơi như thế. Đứng trên đỉnh đồi lộng gió của Ba Tơ, phóng tầm mắt ra những triền cỏ nhấp nhô mềm như lụa, người ta bỗng thấy những mỏi mệt dưới kia chỉ còn là một chấm nhỏ. Nhưng Bùi Hui không chỉ có cỏ xanh; linh hồn của thảo nguyên này nằm ở những gốc sim già kiêu hãnh, và một vòm trời biết diễn tấu những khúc tráng ca ánh sáng lẫy lừng nhất vào mỗi tảng sáng và chập tối.

1. Rặng sim già: Những "hộ vệ" kiêu hãnh của thời gian

Nếu những đồi sim non mang vẻ đẹp bừng bừng, xốc nổi của tuổi trẻ, thì những rặng sim lâu năm ở Bùi Hui mang một vẻ đẹp sẫm màu, tĩnh lặng và đầy uy lực.

Đó là những gốc sim xù xì, bám rễ sâu vào tầng sỏi đá bazan qua hàng chục mùa mưa nắng. Gió miền Trung ràn rạt thổi qua năm tháng đã tự tay uốn nắn các thế cành, biến mỗi bụi sim già ở đây thành một tuyệt tác bonsai tự nhiên. Đến tháng 5, tháng 6, rặng sim già không nở hoa một cách ồn ào, xô bồ. Chúng bung ra một sắc tím lộng lẫy, sâu thẳm – một màu tím pha chút ánh bạc của sương núi.

Và khi sang thu, những trái sim già chín mọng mang một hương vị không nơi nào sánh được: ngọt đầm, đậm vị và giữ lại một chút chát nhẹ rất "sang" của sỏi đá vùng cao.

Chính vẻ đẹp kiêu hãnh này đã định hình nên triết lý Nông nghiệp hữu cơ tại Bùi Hui. Người nông dân H're không "cải tạo" đồi sim; họ kính trọng nó. Hữu cơ ở Bùi Hui không phải là một công nghệ tối tân, mà là một lời hứa: Giữ cho đất hoàn toàn thuần khiết, không một giọt hóa chất rơi xuống, để những "cụ sim già" tiếp tục dâng tặng cho đời những mùa hoa lộng lẫy nhất. Trái sim hái từ những gốc cây rêu phong ấy, khi ủ thành rượu hay sấy thành trà, không còn là một thức uống giải khát, mà là bạn đang nếm trọn vẹn "mùi của thời gian".

2. Bình minh và Hoàng hôn: Hai bức họa "độc quyền" giữa vòm trời

Nếu phải chọn ra hai lý do tối thượng để một người cất công vượt dốc đồi lên Bùi Hui cắm trại, thì đó chính là hai khoảnh khắc Đấng Tạo hóa "thử cọ" trên vòm trời miền Trung:

  • Khúc tráng ca Bình minh (5:00 AM): Khi mặt đất vẫn còn ngái ngủ trong tấm chăn màu xanh lam lạnh lẽo, tia nắng đầu tiên của ngày mới rẽ mây đâm thẳng xuống Ba Trang. Biển mây đọng dưới thung lũng bỗng bừng sáng lên như một dải lụa dệt bằng vàng lỏng. Ánh nắng rọi qua từng kẽ lá, biến muôn vàn giọt sương đọng trên những cánh hoa sim tím thành những viên đá Amethyst (thạch anh tím) lấp lánh. Đứng giữa đồi sim lúc tảng sáng, hít một hơi đầy lồng ngực mùi của cỏ non ướt sương và mùi đất ẩm, bạn sẽ hiểu thế nào là sự "tái sinh".

  • Bản dạ khúc Hoàng hôn (5:30 PM): Hoàng hôn Bùi Hui mang một vẻ đẹp tráng lệ đến ngợp thở. Khi mặt trời từ từ trôi về phía những rặng núi phía Tây, bầu trời không chỉ chuyển sang màu đỏ; nó là một sự pha trộn vĩ đại giữa màu cam hổ pháchmàu tím sim sẫm. Ngược sáng, bóng dáng xù xì, oai vệ của những gốc sim già in hằn lên nền trời đang bốc cháy tạo nên một bức tranh thủy mặc kỳ vĩ. Nhiệt độ bắt đầu hạ nhanh, gió mang theo hơi lạnh mơn man da thịt. Đó là khoảnh khắc con người tự động xích lại gần nhau bên lều trại, thắp lên một đốm lửa ấm, rót một ly rượu sim và để sự tĩnh lặng tuyệt đối vỗ về.

3. Du lịch chậm: Nghệ thuật "tan" vào cái đẹp

Một vòm trời lộng lẫy như thế, một thảm thực vật kiên cường và trác tuyệt như thế, không thể bị "tiêu thụ" bằng những chuyến đi vội vã. Bùi Hui sinh ra là để dành cho Slow Tourism (Du lịch chậm).

 

Du lịch chậm ở Bùi Hui là một hành trình khép kín của sự tri ân: Bạn ngồi trước cửa lều lúc hoàng hôn, nhấp một ngụm trà sấy từ chính những bông sim đang rung rinh trước mặt. Bạn ăn một củ khoai lang nướng thơm lừng lẫy rẫy trồng trên vạt đất bazan giàu mùn bên dưới. Bạn trò chuyện với người đồng bào H're – những "người làm vườn của Thượng đế", nghe họ kể về vòng đời của một bụi sim từ khi còn là một mầm dại cho đến khi bám rễ thành một hộ vệ của đồi trọc.

Bạn nhận ra rằng, sự xa xỉ lớn nhất của thế kỷ 21 không phải là những khu resort 5 sao lát đá hoa cương, mà là sự im lặng nguyên bảnmột vạt đất sạch.

Lời kết

Có một câu nói rất hay: "Đất đai không thuộc về chúng ta; chúng ta thuộc về đất đai". Thảo nguyên Bùi Hui là một minh chứng sống động cho chân lý ấy.

Khi chúng ta làm nông nghiệp hữu cơ, chúng ta là những người thợ bảo quản bức tranh; và khi chúng ta thực hành du lịch chậm, chúng ta là những khán giả ngồi cúi đầu thành kính trong "triển lãm nghệ thuật" của thiên nhiên. Bùi Hui rất đẹp, một cái đẹp xứng đáng được nâng niu bằng tất cả sự tử tế của con người.

 


 


Bình luận
  • Đánh giá của bạn
Đã thêm vào giỏ hàng